thật sự người ta có thể giữ cho tâm hồn mình thiện lương khi đi trong bao nhiêu biến cố hay không?!
tháng năm chập chờn như giấc ngủ
nỗi nhớ dài hơn mơ
có phải mùa sang lòng người khắc khoải
hay quen rồi nhưng buổi nắng bâng quơ
lần bàn tay vuốt lại sợi tóc thưa
nước mắt rụng muộn
người đi chưa
buồn chưa
hết đau chưa
ôi những sớm mai ngọt như lúa trổ
tà váy tung lên cho những phiêu bồng
và giọt rượu nồng còn nghẹn đầy trong cổ
trời đất bay lên cho bát ngát thinh không
ôi những đêm trời tối đen như mực
hát tiếng mặn mòi tìm nhớ những vì sao
mùi hương trầm tách khỏi những lao đao
thôi nhân thế thôi thế nhân chao đảo
mặc niệm cho đời
có phải phút đắng cay
ai tìm ta trong tột đỉnh cơn say
cho ta khóc cho ta cười rộn rã
cho ta mê và đất trời nghiêng ngả
cho những oán hờn cùng lặn xuống
ta bay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét